Văn mẫu lớp 6: Đóng vai Vua Hùng kể lại truyện Sơn Tinh Thủy Tinh

Văn mẫu lớp 6: Đóng vai Vua Hùng kể lại truyện Sơn Tinh Thủy Tinh

Ngày Đăng : 27 Tháng Mười, 2020

Văn mẫu lớp 6: Đóng vai Vua Hùng kể lại truyện Sơn Tinh Thủy Tinh, Văn mẫu lớp 6: Đóng vai Vua Hùng kể lại truyện Sơn Tinh Thủy Tinh gồm dàn ý chi tiết, cùng 2 bài

Văn mẫu lớp 6: Đóng vai Vua Hùng kể lại truyện Sơn Tinh Thủy Tinh gồm dàn ý chi tiết, cùng 2 bài văn mẫu, giúp các em học sinh lớp 6 tham khảo, tích lũy vốn từ để kể lại truyện thật súc tích. Bên cạnh đó, các em còn có thể hóa thân thành Sơn Tinh, Thủy Tinh kể lại truyện.

Dàn ý Kể lại truyện Sơn Tinh Thủy Tinh bằng lời Vua Hùng

1. Mở bài

– Ta là Hùng Vương thứ 18. Ta có một người con gái tên là Mị Nương. Con gái ta người đẹp như hoa, tính nết dịu hiền.

– Ta yêu thương con gái ta hết mực. Ta muốn kén cho con gái ta một người chồng thật xứng đáng.

– Tin ta kén chồng cho con gái lan đi khắp mọi nơi.

2. hân bài

a). Những người đến cầu hôn

– Có hai chàng trai đến cầu hôn con gái ta.

– Một chàng tên là Sơn Tinh. Chàng ờ vùng núi Tản Viên. Chàng trai này có tài lạ: Vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi; vẫy tay về phía tây mọc lên từng dãy núi đồi. Chàng là chúa vùng non cao.

– Một chàng tên là Thủy Tinh. Chàng trai này cũng có tài không kém: Gọi gió, gió đến; hô mưa, mưa về. Chàng là chúa vùng nước thẳm.

– Ta băn khoăn không biết nhận lời ai, từ chối ai.

– Ta bèn mời các Lạc hầu vào bàn bạc.

– Mọi người đồng ý với ta là đặt những đồ vật sính lễ để hai chàng trai đem đến. Ai đem đến trước thì sẽ được cưới con gái của ta.

b) Đồ vật sính lễ

Sau khi bàn bạc, ta và các Lạc hầu chọn những đồ sính lễ sau:

– Một trăm ván cơm nếp

– Một trăm nẹp bánh chưng

– Một đôi voi chín ngà

– Một đôi gà chín cựa

– Một đôi ngựa hồng mao

c). Kết qủa của việc chọn rể và trận chiến xảy ra

– Chàng Sơn Tinh đem lễ vật đến sớm và ta cho rước con gái ta về núi.

– Chàng Thủy Tinh đến sau, không lấy được vợ đùng đùng nổi giận, đem quân đuổi theo đòi cướp Mị Nương. Thủy Tinh hô mưa, gọi gió làm thành dông bão, rung chuyển cả đất trời, dâng nước sông lên cuồn cuộn đánh Sơn Tinh. Nước ngập ruộng đồng, nước ngập nhà cửa, nước dâng lên lưng đồi, sườn núi. Thành Phong Châu như nổi lềnh bềnh trên một biển nước.

– Nhưng Sơn Tinh, chàng rể ta không hề nao núng. Sơn Tinh dùng phép lạ bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, dựng thành lũy đất ngăn chặn dòng nước. Nước sông dâng cao bao nhiêu, đồi núi cao lên bấy nhiêu. Hai bên đánh nhau ròng rã mấy tháng trời. Cuối cùng, con rể ta đã thắng.

3. Kết bài

– Tuy thất bại nhưng oán nặng, thù sâu, hằng năm, Thủy Tinh làm mưa gió, bão lụt dâng nước đánh Sơn Tinh.

– Sơn Tinh, con rể ta đem hết tài lạ của mình ra đánh lại Thủy Tinh.

– Năm nào cũng vậy, Thủy Tinh đánh mỏi mệt, chán chê vẫn không thắng nổi Sơn Tinh để cướp Mị Nương, đành chịu thua và rút quân về.

Kể lại truyện Sơn Tinh Thủy Tinh bằng lời Vua Hùng – Mẫu 1

Ta là Hùng Vương đời thứ mười tám. Ta có một người con gái gọi là Mị Nương, người đẹp như hoa, tính tình lại hiền dịu nên ta rất mực yêu thương, chiều chuộng. Khi Mị Nương đã đến tuổi cập kê, ta muốn kén cho con một chàng rể thật xứng đáng. Vì vậy, ta đã cho người đi loan báo khắp nơi, mong tìm được chàng rể ưng ý.

Chẳng bao lâu sau đã có hai chàng trai đến cầu hôn. Ai cũng mang cốt cách phi phàm, không giống người thường. Trong bụng ta đã có phần ưng ý lắm. Một người tự xưng là Sơn Tinh, tướng mạo khôi ngô, dáng vẻ hùng dũng và oai phong. Sơn Tinh mặc áo bằng da hổ trắng, vai mang cung tên, tay cầm rìu lớn, giọng nói oang oang. Người này tài phép cao cường: vẫy tay về phía đông, phía đông lập tức nổi lên nhiều cồn bãi; vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi. Ta và triều thần ai nấy đều khâm phục hết sức. Người thứ hai cũng hùng dũng không kém. Người đó tự xưng là Thủy Tinh, sống ở miền nước thẳm. Sơn Tinh có thân hình to lớn, tóc xanh, xoăn tít. Vị chúa vùng nước thẳm khoác trên mình bộ giáp bằng vảy cá, sáng lóng lánh dưới ánh mặt trời. Tay cầm một thanh mâu lớn, cao hơn trượng. Khi thanh mâu vừa được vung lên thì ờ đâu kéo đến một luồng gió mạnh kèm theo mây đen và chỉ một lát sau, mưa trút xuống ào ào, khiến tất thảy đều kinh sợ. Cả hai người đều tài giỏi, đều xứng đáng làm rể ta. Nhưng ta chỉ có một người con gái, biết nhận lời ai, từ chối ai. Suy nghĩ đắn đo mãi không được, ta bèn triệu các Lạc hầu, Lạc tướng vào bàn bạc. Sau khi bàn bạc xong xuôi, ta phán như sau:

– Cả hai Ngài đều vừa ý ta. Song ta chỉ có một người con gái, biết gả cho ai bây giờ? Thôi thì ngày mai, ai đem sính lễ đến trước, ta sẽ gả con gái cho người đó.

Sơn Tinh và Thủy Tinh đều đồng ý với quyết định của ta. Hai chàng còn hỏi ta lễ vật gồm những gì. Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vì có phần ưng Sơn Tinh hơn nên lễ vật ta đưa ra gồm toàn những thứ có thể dễ dàng tìm thấy ở trên cạn: “Một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.”

Quả thực, trời không phụ lòng người. Sáng tinh mơ hôm sau, khi ta còn đang yên giấc, Sơn Tinh đã đem lễ vật đến trước điện. Lễ vật đã đầy đủ, ta cho phép Sơn Tinh rước Mị Nương về núi. Đoàn rước dâu vừa đi được một đoạn thì Thuỷ Tinh đem lễ vật đến. Nghe tin ta đã gả Mị Nương cho Sơn Tinh, Thủy Tinh điên cuồng giận dữ, đem quân đuổi theo. Ta không thể khuyên giải được nên cho người phi ngựa hỏa tốc báo tin cho Sơn Tinh. Nghe tin, Sơn Tinh không hề nao núng mà còn động viên để ta yên tâm. Nhưng lòng ta như có lửa đốt khi nghĩ lại ánh mắt đỏ ngầu, tiếng thét man rợ của Thuỷ Tinh lúc nghe tin mình đến trễ, không cưới được vợ. Cùng lúc đó, từ phía cung điện, ta lại nhìn thấy những vầng mây đen cùng những cơn cuồng phong đang ùn ùn kéo tới chỉ chờ đợi nhấn chìm thành Phong Châu của ta trong biển nước. Một dự cảm không lành ngập tràn trong lòng ta. Quả thật, điều ta lo sợ đã xảy ra. Thuỷ Tinh hô mưa, gọi gió, dâng nước làm ngập nhà cửa, làng mạc. Thành Phong Châu dần dần ngập chìm trong nước. Ta và triều thần tìm mọi cách đưa người dân lên núi cao lánh nạn mà trong lòng vẫn không nguôi lo lắng cho vợ chồng Mị Nương. May thay, trước những đòn tấn công dữ dội của Thủy Tinh, Sơn Tinh cũng không hề thua kém, một tay bốc từng quả đồi, một tay dời từng dãy núi, ngăn chặn dòng nước dữ. Binh tôm, tướng cá của Thuỷ Tinh kéo đến đâu đều bị mãnh hổ và voi trắng hạ gục đến đấy. Nước dâng cao lên bao nhiêu thi đồi núi cao lên bấy nhiêu. Trận đánh càng ngày càng gay go ác liệt. Cuối cùng, Thủy Tinh đuối sức, đành rút quân về trong nhục nhã ê chề.

Từ đó, oán nặng thù sâu, hàng năm Thuỷ Tinh lại dâng nước đánh Sơn Tinh. Vào những ngày ấy, ta và các Lạc hầu, Lạc tướng góp sức cùng Sơn Tinh, mong chàng giành thắng lợi, mang lại bình yên cho muôn dân. Quả là như vậy, năm nào Sơn Tinh cũng giành thắng lợi, Thuỷ Tinh đánh mãi, mỏi mệt lại rút quân về. Nhưng sau bao lần thất bại mà Thuỷ Tinh vẫn không thôi ý chí báo thù, đúng như câu ca dao:

“Núi cao sông hãy còn dài
Năm năm báo oán, đời đời đánh ghen”

Kể lại truyện Sơn Tinh Thủy Tinh bằng lời Vua Hùng – Mẫu 2

Đất Phong Châu nổi tiếng với nhiều hoa thơm cỏ lạ, biển bạc rừng vàng, con người nhân hậu, tài ba. Ta là Vua Hùng Vương thứ mười tám mến cảnh, trọng người đã chọn nơi đây để đóng đô, lấy quốc hiệu là Văn Lang.

Ta có người con gái tên là Mị Nương, sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Gương mặt con gái ta trong đầy như trăng rằm, nước da trắng mịn màng. Mỗi khi con gái cười, ta cứ ngỡ như đang được chiêm ngưỡng một nụ hồng đang nở giữa ban mai. Ta yêu thương Mị Nương nhiều vô kể. Đã không biết bao lần, trai tráng khắp kinh thành ngấp nghé, tỏ ý cầu hôn nhưng nhà ta chưa chịu gả cho ai, ước ao kén chọn một chàng rể hiền tài cho con gái.

Ngày tháng dần trôi, vẫn chưa ai lọt được vào mắt xanh của Mị Nương, vẫn chưa ai toại ý ta. Người dân nơi đây cứ bàn tán, xôn xao mãi về chàng phò mã tương lai. Thế rồi, một ngày nọ, cửa triều được chứng kiến cuộc hội ngộ của hai chàng trai khôi ngô tuấn tú đến xin thi thố tài năng để cưới Mị Nương. Một chàng có đôi mắt sáng, mạnh mẽ trong bộ áo giáp dệt từ vỏ cây sồi, lưng dắt thanh kiếm sáng ngời. Chàng đến từ vùng núi Tản Viên, tự xưng là Sơn Tinh. Chàng trai kia cũng oai phong, lẫm liệt không kém. Da rám nắng, bắp tay cuồn cuộn. Chàng mặc bộ trang phục bằng ngọc trai, đầu đội vỏ ốc. Nhìn chàng, người ta có thể đoán biết ngay là từ vùng biển tới. Chàng tự xưng là Thủy Tinh, chúa vùng nước thẳm. Mị Nương mỉm cười e thẹn, Hùng Vương gật đầu ra chiều ưng ý. Cuộc ứng thí bắt đầu trong niềm hân hoan, hào hứng và hồi hộp của trăm dân thiên hạ.

Sơn Tinh trổ tài trước. Chàng đưa một đường gươm, đất trời như rùng mình, chao đảo, chuyển động. Chàng vẫy tay về phía Tây, lớp lớp cồn bãi nổi lên chồng chất, chàng vẫy tay về phía Đông, từng dãy đồi núi mọc lên san sát điệp trùng. Những tiếng xuýt xoa, những lời thán phục nổi lên không ngớt. Mắt nhà vua sáng lên theo những đường gươm uy vũ của Sơn Tinh. Chỉ có Thủy Tinh là vẫn điềm tĩnh như thường. Khi Sơn Tinh vừa trả lại đấu trường yên ả, Thủy Tinh nhanh như chớp xuất hiện trong ánh sáng xanh chớp giật liên hồi và những tiếng sấm gầm vang của trời đất. Tức thì, cả thành Phong Châu cuốn trong cơn lốc xoáy, tối tăm trời đất bởi những cơn mưa trắng trời. Ta hốt hoảng vội lệnh cho Thủy Tinh ngưng tay. Một thoáng cau mày, Hùng Vương băn khoăn, không biết nhận lời ai, từ chối ai, bèn cho mời các Lạc hầu vào bàn bạc. Một lúc sau, vua phán:

– Hai ngài đều có tài như thần, đều xứng đáng làm rể ta. Nhưng ta chỉ có một cô con gái, biết làm sao cho phải? Ta có giải pháp này, sáng sớm mai, ai đem sính lễ đến trước, ta sẽ cho cưới Mị Nương làm vợ.

Nghe lời, cả hai chàng đều tâu:

– Xin bệ hạ cho chúng thần được biết sính lễ gồm những gì?

Ta bảo:

– Một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Ta mỉm cười, nhìn cả hai vị thần, ánh mắt có chiều dừng lại lâu hơn ở chàng trai vùng núi. Sơn Tinh cúi lạy, lòng rộn rã niềm vui khi nghĩ tới những sản vật quê hương sẽ đầy ắp trong mâm lễ vật sáng mai. Tờ mờ sáng hôm sau, khi thành Phong Châu còn chìm đắm trong màn sương dày đặc, trăm dân thiên hạ còn yên giấc nồng say. Sơn Tinh và quân hầu cận của chàng đã gõ cửa vương triều. Dẫn đầu đoàn và cặp voi chín ngà lực lưỡng oai phong, tiếp đến là gà chín cựa bước từng bước dài oai vệ. Ngựa chín hồng mao hí vang như nóng lòng chờ đợi giây phút thực thi trọng trách thiêng liêng: đón công chúa về núi. Đội quân hầu cận phải khiêng một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng nhưng xem ra ai cũng phấn khích vô cùng. Niềm vui chiến thắng, nụ cười hạnh phúc rạng ngời trên từng khuôn mặt của những con người vùng đồi núi Tản Viên.

Khi những tia nắng đầu tiên rọi xuống trần gian thì Thủy Tinh mới có đầy đủ sính lễ vật. Chàng tức tốc phóng nước đại về kinh thành với hi vọng là người đến trước. Nhưng, không kịp nữa rồi. Cửa phòng nàng đã đóng, then đã cài. Biết mình chậm chân, Thủy Tinh nổi giận bừng bừng, đem binh tôm, tướng cá ùn ùn đuổi theo hòng cướp Mị Nương. Ngọn lửa tức giận ngùn ngụt bốc cao, phép thuật của Thần Nước càng có sức công phá dữ dội. Thủy Tinh hô mưa, gọi gió, làm sấm sét, bão giông rung chuyển cả đất trời, dâng nước sông lên cuồn cuộn chặn đường Sơn Tinh. Chẳng mấy chốc, nước đã lênh láng ruộng đồng, ngập tràn nhà cửa, dâng lên lưng đồi, sườn núi. Tiếng la hét, thét gào, tiếng kêu khóc của những người dân mắc nạn càng lúc càng đầm đìa trong biển nước mênh mông. Thành Phong Châu mỗi lúc mỗi chìm dần trong nước. Trước tình cảnh điêu linh ấy, Sơn Tinh nghe đau nhói tim mình. Chàng tự nhủ: “Chẳng lẽ, ta phải trả giá cho hạnh phúc của mình bằng sinh mệnh của hàng triệu triệu người dân vô tội?”. Điều day dứt càng củng cố bản lĩnh và tăng thêm sức mạnh cho chàng. Không hề nao núng, thần trổ hết phép thuật bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, đắp thành, ngăn chặn dòng nước lũ. Nước sông dâng lên cao bao nhiêu, đồi núi cao lên bấy nhiêu. Cứ như thế, trận giao chiến kéo dài ròng rã hàng mấy tháng trời. Đến khi, cả một vùng châu thổ đã ngập chìm trong nước, người ta vẫn còn thấy thần núi Tản Viên sừng sững vươn cao. Thủy Tinh thấy mình đuối sức, đành ôm hận rút quân.

Bị thua trận, hận thù càng chồng chất, hàng năm Thủy Tinh lại luyện tập phép thuật, tích nước, tụ mây để cứ khoảng tháng bảy, tháng tám lại làm mưa làm gió gây chiến với Sơn Tinh. Nhưng, năm nào cũng vậy, Thủy Tinh lại chuốc lấy nỗi đau, nỗi nhục ê chề vì chẳng bao giờ thắng nổi Sơn Tinh để mong có ngày cướp được con gái yêu của Ta.

Bài viết liên quan