ADVERTISEMENT
ADVERTISEMENT

Review Nghe nói anh yêu em

ADVERTISEMENT


Trong tình yêu, đôi khi người ta sẽ phải đưa ra những sự chọn lựa đầy khó khăn. Có thể đúng, mà cũng có thể sai. Nhưng dù thế nào thì cũng đừng hối hận, như vậy mới có thể hạnh phúc.“Nghe nói anh yêu em” là cuốn sách về tình yêu của Thuấn Gian Khuynh Thành mà tôi có cảm nhận sâu sắc. Một tình yêu dưới cái nhìn của người “đi trên mặt đất”: lãng mạn nhưng không quá “sến”, cảm động chứ không ủy mị, thực tế mà không hề khô khan.

Xem thêm: Bật Mí Cách Nhận Biết Vàng Và Đồng ? Cách Để Nhận Biết Vàng Thật

Cả hai tác phẩm đều cho thấy sự thành công của tác giả trong việc khắc họa hình ảnh người phụ nữ hiện đại. Không phải những cô thiếu nữ tuổi “teen” mà là những người đàn bà thực sự. Những người đàn bà đi qua ngưỡng cửa 30, đẹp mặn mà, sống độc lập, mạnh mẽ, quyết đoán, và điểm chung lớn nhất là rất thực tế.Trong “Nghe nói anh yêu em”, đó là hình ảnh Lương Duyệt, người phụ nữ đảm nhiệm chức vụ cố vấn luật sư kiêm phu nhân của Chủ tịch Hội đồng Quản trị tập đoàn Trung Thiên, một tập đoàn có “máu mặt” trên đất Bắc Kinh. Nhưng cái vị trí mà nhiều người mơ không được ấy thực chất lại chỉ là một bản hợp đồng đôi bên cùng có lợi, bản hợp đồng được ký kết giữa Lương Duyệt và chồng – Trịnh Hy Tắc.Ký tên vào bản hợp đồng hôn nhân ấy, tức là chấp nhận một cuộc hôn nhân không tình yêu, mỗi người theo đuổi một mục đích riêng của mình. Ngoài mặt, họ hạnh phúc như chưa từng hạnh phúc. Bên trong, họ nói chuyện làm ăn, chuyện tranh quyền đoạt vị, chuyện tiền bạc như những đối tác làm ăn tâm đầu ý hợp.

Nhưng, rất nhẹ nhàng mà sâu sắc, Thuấn Gian Khuynh Thành đã khuyên ta: “Nếu đã lựa chọn đi về bên trái, thì gặp phải những chông gai, chúng ta hãy mỉm cười và nói rằng, con đường bên kia chắc cũng khó đi như vậy; nếu đi về bên phải, gặp những giấc mơ đẹp đẽ, chúng ta cũng hãy mỉm cười mà nói rằng, con đường bên kia chắc cũng huy hoàng như vậy”.Vậy thì, đành phải lựa chọn thôi, theo trái tim, hay theo khối óc, tất cả tùy thuộc vào bạn. Nhưng trước khi lựa chọn, hãy luôn chắc chắn bạn sẽ không hối hận, như vậy mới có thể hạnh phúc.

Follow Us

Có gì mới

Trending

THA BETKUBET86Thienhabethttps://thabet.co/soi-cau/xsmnManVip – game bài đổi thưởngKU BET Kubet Casino Thabet co 789bet

Bạn Đang Xem: Review Nghe nói anh yêu em

Trong tình yêu, đôi khi người ta sẽ phải đưa ra những sự chọn lựa đầy khó khăn. Có thể đúng, mà cũng có thể sai. Nhưng dù thế nào thì cũng đừng hối hận, như vậy mới có thể hạnh phúc.“Nghe nói anh yêu em” là cuốn sách về tình yêu của Thuấn Gian Khuynh Thành mà tôi có cảm nhận sâu sắc. Một tình yêu dưới cái nhìn của người “đi trên mặt đất”: lãng mạn nhưng không quá “sến”, cảm động chứ không ủy mị, thực tế mà không hề khô khan.

Cả hai tác phẩm đều cho thấy sự thành công của tác giả trong việc khắc họa hình ảnh người phụ nữ hiện đại. Không phải những cô thiếu nữ tuổi “teen” mà là những người đàn bà thực sự. Những người đàn bà đi qua ngưỡng cửa 30, đẹp mặn mà, sống độc lập, mạnh mẽ, quyết đoán, và điểm chung lớn nhất là rất thực tế.Trong “Nghe nói anh yêu em”, đó là hình ảnh Lương Duyệt, người phụ nữ đảm nhiệm chức vụ cố vấn luật sư kiêm phu nhân của Chủ tịch Hội đồng Quản trị tập đoàn Trung Thiên, một tập đoàn có “máu mặt” trên đất Bắc Kinh. Nhưng cái vị trí mà nhiều người mơ không được ấy thực chất lại chỉ là một bản hợp đồng đôi bên cùng có lợi, bản hợp đồng được ký kết giữa Lương Duyệt và chồng – Trịnh Hy Tắc.Ký tên vào bản hợp đồng hôn nhân ấy, tức là chấp nhận một cuộc hôn nhân không tình yêu, mỗi người theo đuổi một mục đích riêng của mình. Ngoài mặt, họ hạnh phúc như chưa từng hạnh phúc. Bên trong, họ nói chuyện làm ăn, chuyện tranh quyền đoạt vị, chuyện tiền bạc như những đối tác làm ăn tâm đầu ý hợp.

Lấy chồng giàu sang, thăng tiến trong công việc nhưng tự trong sâu thẳm lòng mình, Lương Duyệt không hạnh phúc. Cô tự dày vò bản thân trong nỗi nhớ nhung về mối tình xưa cũ, một mối tình khắc cốt ghi tâm mà cô đã buộc phải từ bỏ vì muốn đem lại sự bình yên cho người mình yêu. Nỗi ám ảnhdày vòlên đến đỉnh điểm khi mối tình ấy lại trở về, hiện hữu trước mắt cô bằng xương bằng thịt, nhưng đôi bàn tay ấy, ánh mắt ấy, nụ hôn ấy bây giờ lại ở bên một người đàn bà khác.

Xem thêm: Về Khái Niệm “ Độc Thoại Nội Tâm Là Gì, Độc Thoại Nội Tâm Là Gì

Hai người đàn ông, một người đã bên cô suốt những năm tháng khó khăn của đời người, đã chia ngọt sẻ bùi, cùng cô gánh chịu bao cay đắng, người sẵn sàng đánh đổi tất cả để lấy một nụ cười của cô. Còn một người lại lặng lẽ, âm thầm đi bên cô trong cuộc sống thương trường đầy những âm mưu toan tính, người ấy tuy lạnh lùng, không thể hiện nhiều cảm xúc, nhưng cô cần đôi tay ấy, bờ vai ấy, hơi thở ấy ở bên cạnh mình, để dựa vào, để nắm lấy, nếu không sẽ thấy rất chông chênh.

Khác với những câu chuyện tình yêu chỉ đọc đoạn đầu là sẽ biết hồi kết, câu chuyện của Thuấn Gian Khuynh Thành đã đưa tôi đi trọn gần 700 trang sách với đầy đủ những vui, buồn, lo lắng, giận dữ, hồi hộp, thắc mắc, và vỡ òa. Câu chuyện không được kể theo trình tự thời gian mà là một sự đan xen rất thú vị giữa quá khứ và hiện tại, để dồn nén những bí mật đến phút chót.Và cái phút chót ấy là một điều ngọt ngào để dành tặng độc giả. Điều ngọt ngào ấy nhắc ta nhớ rằng, thực ra, hạnh phúc rất đơn giản, nó hoàn toàn không liên quan gì đến tiền bạc và quyền lực. Nhắc ta tin rằng, tình yêu luôn có những giác quan mang một bí mật thần kì, chỉ cần thuộc về nhau thì nhất định sẽ tìm thấy nhau. Nhắc ta hiểu rằng, cuộc đời luôn có những tình huống đặt ta vào thế phải lựa chọn. Tình yêu cũng thế, sự lựa chọn bao giờ cũng khó khăn. Ta cứ phân vân, nên đi đường nào, bên trái hay bên phải, do dự mãi, đắn đo mãi, chỉ vì tính toán thiệt hơn, cân đo nặng nhẹ.

Xem thêm: 3 Hot Girl Sở Hữu Gương Mặt Được Ví Như Búp Bê Đời Thực, 3 Hot Girl Sở Hữu Gương Mặt Được Ví Như Búp Bê

Nhưng, rất nhẹ nhàng mà sâu sắc, Thuấn Gian Khuynh Thành đã khuyên ta: “Nếu đã lựa chọn đi về bên trái, thì gặp phải những chông gai, chúng ta hãy mỉm cười và nói rằng, con đường bên kia chắc cũng khó đi như vậy; nếu đi về bên phải, gặp những giấc mơ đẹp đẽ, chúng ta cũng hãy mỉm cười mà nói rằng, con đường bên kia chắc cũng huy hoàng như vậy”.Vậy thì, đành phải lựa chọn thôi, theo trái tim, hay theo khối óc, tất cả tùy thuộc vào bạn. Nhưng trước khi lựa chọn, hãy luôn chắc chắn bạn sẽ không hối hận, như vậy mới có thể hạnh phúc.

Nghe nói anh yêu em.

Xem Thêm : italian style là gì – Nghĩa của từ italian style

Trong một câu chuyện tình yêu, chia tay không nhất thiết lúc nào cũng phải có người đúng kẻ sai. Cho dù là yêu đến dốc hết tâm can thì vẫn có thể phải chia lìa. Một cốt truyện bình thường, tình tiết cũng bình thường nhưng lại có thể khiến tôi khóc. Cũng chẳng biết giải thích vì sao. Có lẽ vì trên đời gần như chẳng thể tìm được thứ tình yêu thuần khiết đến như vậy từ những người đàn ông.

Your fingertips across my skin

The palm trees swaying in the wind

Images

You sang me Spanish lullabies

The sweetest sadness in your eyes

Kể từ khi viết những dòng trên vào mấy tuần trước, mãi đến hôm qua mới có thời gian đọc trọn vẹn cuốn sách. Việc đầu tiên sau khi đọc xong là gọi điện cho anh và khóc. Chỉ để nói rằng “em nhớ anh”. Lúc đó hình như đã gần hai giờ khuya. Biết rõ anh đang ngủ và rất ghét bị đánh thức lúc nửa đêm nhưng vẫn cứ gọi. Chẳng hiểu sao, khi ấy cứ có cảm giác nếu không được nghe giọng anh thì sẽ không thể ngủ được. Và vì thế, có người đã nghe tôi khóc rất lâu.

Xem Thêm : Hướng dẫn cách đổi tên Facebook khi chưa đủ 60 ngày trên máy tính

Từ nhỏ tôi đã không thích đọc những câu chuyện không có hậu. Mua tiểu thuyết thường lật trang cuối xem nó có “happy ending” hay không. Tôi thích nhất cảm giác gập cuốn sách lại và thầm mỉm cười cho hạnh phúc của những nhận vật trong chuyện, hay cảm giác vô cùng thỏa mãn khi cái xấu bị trừng trị. Nhưng với câu chuyện này, trong cái hạnh phúc êm ả mà kết thúc mang lại, vẫn cứ vấn vương đâu đó vị nhân nhẫn của một mối tình không trọn vẹn khác. Không biết người ta phải tu bao nhiêu kiếp mới được gặp nhau, mới được trở thành tri kỷ, mới được yêu nhau. Không biết phải trải qua bao nhiêu lần đầu thai nữa mới được một lần cùng nhau sống đến đầu bạc răng long. Và không biết giữa vạn kiếp ấy, có bao nhiêu lần phạm lỗi để bị buộc phải từ bỏ tình yêu, từ bỏ một phần sự sống đã vun đắp cho tình yêu ấy. Vì vậy, khi Lương Duyệt và Chung Lỗi phải từ biệt nhau, tôi đã vô cùng đau lòng. Cái cảm giác phải tiễn biệt người mình thương yêu nhất ra đi mãi mãi không bao giờ là dễ chịu cả.

Ngốc, anh yêu em. Đó là câu nói thốt ra từ trái tim chân thành của một chàng trai thuần khiết. Tôi nghĩ chỉ có cái thứ tình cảm không chút vẩn đục ấy mới có thể khiến một người con trai nghèo sẵn sàng làm thêm ngày đêm để mang phần ăn trợ cấp của mình về cho người yêu vì cả hai chẳng ai giàu hơn ai, khiến anh hì hụi cắt hàng trăm ngôi sao từ những trang tạp chí in màu đặng dán lên tường thành tên người ấy, khiến anh luôn cố gắng nhường cho người ấy chỗ nằm thoải mái nhất trên chiếc giường chỉ đủ rộng cho một người, khiến anh bất chấp tính mạng vượt qua hàng rào cách ly để hôn người ấy vài giây trong thời kỳ dịch SARS bùng phát, khiến anh không bao giờ quên từng lời hứa của mình và thực hiện tất cả chúng với tất cả sự thành tâm và nỗi nhớ. Khi đọc lá thư Chung Lỗi viết cho Lương Duyệt, tôi đã tự hỏi: cho anh một kết cục như vậy có nhẫn tâm quá không?

Có những thứ đã qua đi sẽ không bao giờ tìm lại được. Tình yêu là một trong số đó. Rõ ràng chúng ta đã yêu nhau như thế, nhiệt thành, đắm say, chân thật như thế, nhưng rốt cuộc thời gian qua đi, tất cả đều bị khoác lên một chiếc áo mang tên kỷ niệm, dù trong suốt đến mức tưởng chạm vào được nhưng vẫn luôn luôn bị ngăn cách. Nếu không thể cùng nhau xây dựng những điều mới mẻ cho hiện tại và tương lai thì dù quá khứ có thiết tha đến đâu cũng không thể níu giữ. Vì thế, đã yêu nhau thì đừng bao giờ buông tay dù chỉ một phút. Chỉ một khoảnh khắc lạc mất nhau có thể sẽ phải đánh đổi bằng một đời xa cách. Đó là điều tôi rút ra từ câu chuyện tình đẹp đẽ, mộc mạc mà bi ai của Chung Lỗi và Lương Duyệt.

Tôi cũng không rõ mình đã rơi nước mắt vì điều gì. Vì tình yêu chân thành, tinh khiết của Chung Lỗi. Vì nỗi buồn khiến tôi thấy khó thở trong câu chuyện của anh. Vì bức thư cuối cùng ngập tràn yêu thương mà anh viết cho Lương Duyệt. Hay là vì cảm giác của Lương Duyệt ngày tiễn anh đi Mỹ. Vì nỗi đau của cô khi phải cắn răng nói lời chia tay Chung Lỗi qua điện thoại để bảo vệ anh. Vì cái ôm và nụ hôn cuối cùng của hai người khi Lương Duyệt quyết định trở về bên Trịnh Hy Tắc.

Có lẽ, tôi khóc vì mình nhiều hơn. Mặc dù chúng tôi đều hiểu rõ tình cảm của mình cũng như tin tưởng vào sự bền chặt của tình yêu, nỗi nhớ vẫn là thứ không thể chối bỏ. Thôi thì đành tự thuyết phục bản thân, cứ nhớ đi để rồi hạnh phúc gấp ngàn lần…

************

Bài hát: Almost Lover

Trình bày: A Fine Frenzy

ADVERTISEMENT

Nguồn: https://quatangtiny.com
Danh mục: Blog

ADVERTISEMENT

Related Posts

Next Post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Bài Viết Mới

ADVERTISEMENT